Đấng Sáng Lập của Chúng tôi

Cuộc Đời của Thánh Phan-xi-cô Assisi
Trích từ Cầu Nguyện với Thánh Phan-xi-cô
Do Regis Armstrong & Ignatius Brady dịch

Thánh Phan-xi-cô Assisi sinh năm 1182 và mất năm 1226. Trong cuộc đời ngắn ngủi của Ngài, Ngài đã bỏ ra không đến 20 năm hoạt động tông đồ; nhưng cho đến lúc Ngài mất, các anh em Dòng Ngài đã đi qua nhiều nơi ở Âu châu, các vùng gần biển Địa Trung Hải và Bắc Phi châu, và đã có những vị Tử đạo đầu tiên của Dòng.

Câu chuyện của Thánh Phan-xi-cô trở lại thế nào ngày nay ai cũng biết - từ một thanh niên ngoài tuổi 20 từ bỏ cuộc sống êm ấm để đi theo tiếng gọi của sự Nghèo Khó. Các bức tranh vẽ vị Thánh nằm che phủ của Họa sĩ Giotto trên tường Vương cung Thánh đường ở Assisi cho thấy những biến cố trong cuộc đời Ngài khi còn trẻ. Theo phong cách hợp thời của tuổi trẻ lúc bấy giờ, Phan-xi-cô mang tinh thần võ thượng và tham gia nhiệt thành trong cuộc chiến giữa các tỉnh thị ở miền Trung nước Ý. Ngài bị bắt và bị giam ở thành phố Perugia. Thời gian này Ngài bị bệnh nặng. Được cha Ngài là một thương gia giàu có chuộc ra, rồi trở về Assisi nhưng sức khỏe và tinh thần suy giảm. Vảo năm 1204 trước khi trở lại cuộc chiến, Ngài trải qua một kinh nghiệm thị kiến và đi đến quyết định từ bỏ mọi tham vọng chiến thắng quân sự để ấp ủ một đời sống khó nghèo.

Trong khi đang cầu nguyện trước Thánh giá ở gần Nhà thờ Thánh Damiano bên ngoài Thành Assisi, Ngài nghe thấy tiếng gọi “sửa chữa Giáo hội của Ta.” Với lòng nhiệt thành sẵn có Ngài mang bán một số quần áo trong kho của cha mình và mang tiền đến cho Cha xứ. Hành động nông nổi này làm cho cha Ngài phải công khai từ Ngài, và cũng do đó Ngài có hành động gan liều cởi bỏ hết quần áo trước đám đông ở Assisi, như muốn đoạn tuyệt với quá khứ. “Từ đó,” Ngài nói, “Tôi sẽ nói: Cha tôi ở trên trời,” chứ không phải “cha tôi là Ông Pietro Bernadone.”

Kể từ ngày đó Phan-xi-cô sống như một người nghèo khó, chỉ mặc một mảnh áo trên người, đi ăn xin hoặc làm các việc chân tay để kiếm sống. Ngài tỏ ra quan tâm đến những người bị gạt ra ngoài xã hội. Một ngày khi gặp một người ăn xin mang bệnh phong cùi, một bệnh làm cho những người danh giá khiếp sợ, Ngài chống lại sự ghê tởm trong người, cúi xuống ôm người ấy và cho người ấy mảnh áo của Ngài. Thời gian sau Ngài đến sống một thời gian với những người phong cùi ở Gubbio.

Vào năm 1208 trong khi tham dự lễ Thánh Mathia, Phan-xi-cô nghe bài đọc Phúc âm trong ngày:

Rồi khi anh em đi, hãy rao giảng sứ điệp “Nước Thiên Chúa đã đến gần.” Hãy chữa người đau yếu, cho kẻ chết sống lại, lau sạch người phong cùi, tẩy trừ quỷ dữ. Anh em đã nhận nhưng không, hãy cho nhưng không. Đừng giữ vàng bạc hay tiền của trong người mình, đừng mang theo ví, đừng mặc hai áo, đừng mang giày, đừng mang gậy; vì người biết làm việc là đủ. (Mt. 10: 7-10)

Ngay lúc đó Phan-xi-cô nhận ra ơn gọi của Chúa qua những lời trong Phúc âm. Đó chính là cuộc sống mà Ngài đang tìm kiếm. Đó là con đường Ngài phải đi theo, thật chính xác trong mọi phương diện, cho đến khi chết.

Rồi Ngài bắt đầu cuộc đời rao giảng, rồi sau đó một vài người theo. Họ cùng nhau đi về Rô-ma để xin Đức Giáo Hoàng chấp thuận luật khởi sự lập Dòng. Cùng nhau họ đã xây dựng được ngôi nhà thờ nhỏ Portiuncola ở St. Mary of the Angels (Đức Mẹ Các Thiên Thần) gần Assisi, rồi từ đó họ đi rao giảng ở các vùng quê chung quanh.

Dòng Anh em Hèn Mọn phát triển nhanh chóng, và sau đó đã gửi người đi rao giảng ở bên ngoài nước Ý trong vùng gần Biển Địa Trung Hải. Phan-xi-cô đi qua Tây Ban Nha, Dalmatia, và ngay cả Đất thánh và miền Damietta ở Ai Cập và thời gian ở đó Ngài đã gặp ông quốc vương vào năm 1219 vào thời gian cuộc Thánh chiến thứ năm. Cuộc hành trình truyền giáo đầu tiên ở Anh xảy ra vào năm 1224.

Vào thời gian này Phan-xi-cô phát bệnh, và nhất là mắt bị yếu và chân bị lở (có thể là triệu chứng của bệnh tiểu đường). Vào năm 1220 Ngài giao quyền lãnh đạo Dòng cho người khác, mặc dầu Ngài vẫn đi rao giảng ở miền Trung nước Ý, có khi cỡi trên lưng lừa hoặc có khi có người cáng đi. Ngài vẫn còn có uy tín trong Dòng, và khi luật Dòng được sửa chữa và phê chuẩn lại vào năm 1221 (trong sách này gọi là Luật cũ), và sau đó vào năm 1223, có ghi nhiều lời giảng của Ngài và nhiều điều khuyên răn do chính Ngài viết ra.

Vào tháng 9 năm 1224 Phan-xi-cô nhận được dấu ấn, trong thời gian ăn chay 40 ngày trong một lều tu ở vùng núi La Verna. Rồi từ đó Ngài trở nên đau yếu hơn, hầu như bị mù và đi lại đau đớn khó khăn. Có tài liệu ghi rằng “Ngài không chịu được ánh sáng mặt trời ban ngày và ánh sáng lửa ban đêm. Ngài phải ở trong bóng tối suốt ngày đêm trong lều của mình. Mắt Ngài bị đau quá nên Ngài không nằm được cũng không ngủ được (Truyện kể ở Perugia). Thế nhưng, theo nhiều lời kể, vào thời gian này Ngài viết Bài Ca Tụng Ánh Dương, với lời chúc tụng Mặt trời và Ánh lửa.

Chính vì tình yêu thiên nhiên của Phan-xi-cô, được thể hiện trong bài ca này, mà các tín hữu Ki-tô ngày nay tỏ lòng yêu mến Ngài, đôi khi đến quên cả những khía cạnh khác của cuộc sống tâm linh của Ngài. Nhưng tình yêu tạo vật của Ngài cũng chỉ là sự thể hiện của tình yêu Đấng Tạo Hóa. Ông Thomas ở Celano, người viết tiểu sử của Ngài, sau khi Ngài mất không lâu đã viết về Ngài như sau:

Trong mọi công trình của người nghệ sĩ, Ngài ca tụng Người Nghệ sĩ, bất cứ điều gì Ngài tìm thấy trong sự vật, Ngài cũng quy hướng về Đấng Sáng tạo. Ngài hân hoan trước mọi công trình do bàn tay Chúa sáng tạo và nhìn thấy đằng sau sự vật niềm vui ẩn chứa nguyên nhân sáng tạo sự sống. Trong các sự vật tốt đẹp Ngài nhìn thấy Mỹ thuật, và tất cả đều là tốt đẹp. Ngài ca ngợi, “Đấng sáng tạo chúng ta thật tuyệt vời.” Qua bước chân in dấu khắp nơi, Ngài đi theo Đấng Đáng yêu; từ mọi vật, Ngài làm ra thang để bắc lên ngai tòa của Đấng ấy.

Ngài ôm ấp mọi sự với lòng hân hoan chân thành sâu xa, nóí với sự vật về Chúa và chỉ dạy chúng ca tụng Người. Ngài trân trọng ánh đèn và ánh nến, không muốn dùng tay dập tắt, vì Ngài cho đó là Ánh sáng Viên mãn. Ngài bước qua gạch đá một cách trân trọng, vì một Đấng đã được gọi là Đá.

Ngài không cho phép anh em của Ngài chặt cả cây khi họ muốn chặt cây lấy củi, để sau này cây còn đâm chồi khác. Ngài bảo ông thợ làm vườn đừng đào viền đá chung quanh vườn để chờ khi thuận tiện cỏ xanh và hoa lá tươi đẹp sẽ thông báo về một người Cha vạn vật… Ngài bảo để mật ong và rượu ngon ra ngoài cho bầy ong, vì trong mùa Đông lạnh lẽo có khi chúng thèm quá mà chết.

Mặc dầu đau yếu, Phan-xi-cô vẫn tiếp tục đi thăm các vùng ở Tuscany và Umbria, cho đến cuối mùa Hè năm 1226 người ta phải chở Ngài đến dinh của Đức Giám mục Assisi. Đến gần cuối tháng 9 năm 1226 khi thấy mình đã gần chết Ngài xin được đưa xuống Portiuncola. Trong cuốn sách Những Bông Hoa Nhỏ của Thánh Phan-xi-cô, có đoạn ghi về cuộc hành trình cuối cùng này như sau:

Các thày Dòng nâng Ngài lên và đưa Ngài xuống Nhà thờ Đức Mẹ Các Thiên Thần, có một số người đi theo. Khi họ đi qua một nhà thương, Thánh Phan-xi-cô hỏi họ đã đi đến đâu, do lòng sám hối sâu xa và khóc nhiều trước đây, nay mắt không còn thấy đường. Khi họ nói là đã đến nhà thương thì Ngài nóí với mấy người đang khiêng Ngài: “Bỏ tôi xuống đấy và quay tôi về hướng Assisi.”

Rồi đứng ngoài đường, hướng về thành phố, Ngài đưa tay ban phép lành, nói rằng:

“Xin Chúa chúc lành cho ngươi, hỡi thàmh phố thánh thiện, vì qua ngươi mà nhiều linh hồn được cứu rỗi, và trong ngươi nhiều tôi tá Chúa cư ngụ, và từ ngươi nhiều người sẽ được chọn để vào Vương quốc Cuộc sống Đời đời.”

Sau khi nói những lời trên, Ngài tiếp tục cho khiêng Ngài về hướng Nhà thờ Đức Mẹ các Thiên Thần.

Thánh Phan-xi-cô mất vào ngày 3 tháng 10 năm 1226. Trong khi hấp hối Ngài xin các thầy Dòng hát các thánh vịnh ca tụng Chúa và Ngài khẽ hát theo, giọng yếu ớt. Ngài cũng xin đọc cho Ngài đoạn Phúc âm của Thánh Gioan về cuộc tử nạn của Chúa Ki-tô. Rồi, theo lời kể của ông Thomas Celano, “khi có nhiều anh em quy tụ chung quanh Ngài… linh hồn thánh thiện của Ngài rời khỏi xác và được rước vào vùng ánh sáng, còn thân xác yên nghỉ trong Chúa.”

(Trích từ hnp.org, trang điện toán của Tỉnh Dòng Holy Name).

ĐIỂM QUAN TRỌNG

0

Bài Ca Tạo Vật

Bài Ca Tạo Vật là một bài hát ca tụng diễn tả lại cuộc hành trình của Thánh Phan-xi-cô...